Đáng tiếc là, đọc xong khoảng 6 trang A4,người ta nhận ra ngay một cái tâm đáng ngờ, cái trí khó tin, với một giọng điệu thật khó chấp nhận. Sau đây, xinđược giải bày mấy ý nghĩ:
1- Chu Giang kể lể hàng loạt "bệnh" của GS.Trần: Nào là dám khẳng định con người Việt Nam trong văn học cách mạng là con người chính trị, con người giai cấp;lại ngang nhiên coi sai sót của bản thân là chuyện thường tình;dám đề cao đối thoại, tranh luận trong việc tìm chân lí; nhà nghiên cứu mà chỉdiễn giải lại (chữ nghĩa của người khác); đã thế còn chọn Bartin, một tay đại bịp, để diễn giải, lại diễn giải rất sai lầm,...
Ghê gớm như thế, nhưng tôi dám chắc Chu Giang chẳng đọc gì của GS Trần Đình Sử. Chưa nói đến hàng chục công trình mà muốn thấy hết phải ngước mắt nhìn lên, ngay cuốn sách mới nhất[2] (2014) gần 500 trang của GS.Trần, bàn về một hệ thống nhiều vấn đề lí luận văn học lớn, chuyên sâu, với 3 phần chính, 25 mục, hàng trăm tiểu mục (trong đó có cả lí luận văn học Marxist), màChu Giangchọn, cũng chỉ sơ qua vẻn vẹn có mấy dòng trong 6 trang (8, 9, 308, 309, 314, 315).Thế là kết luận. Thế là tức tốc,tấu trình lên tận kinh đô.
Điều lạ là người kiểm dịchkhông giấu giếm việc đọc sách theo kiểu "sờ voi" này. Ông khoe với độc giả:Không rõ… trước tác của Giáo sư như thế nào, vì tôi chưa có hân hạnh được tiếp cận / Nay xin kiểm dịch sơ qua quyển Trên đường....
