Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

CUỐN SÁCH KHÔNG CHỈ LẠ VÀ VUI


Nguyễn Khắc Phê

(Đọc “Kim Kổ Kì Kuặc Ký”, tiểu thuyết của Trần Nhương,
Kết quả hình ảnh cho Kim kổ kỳ kuặc ký

NXB Hội Nhà văn và Công ty CP sách Bách Việt, 2016)

Cuốn sách báo hiệu cái sự “lạ” từ nhan đề với 5 chữ “K”; và đã ghi rõ là “Ký”, nhưng “chính danh” lại xác định thể loại là “tiểu thuyết”! Sách gồm 21 chương thì 3 chương đầu lại của một tác giả khác - nhà văn Bão Vũ; mỗi chương đều có hai câu thơ “mào đầu” theo kiểu tiểu thuyết chương hồi Trung Hoa (như Tam quốc chí); ví như Chương 1 được dẫn bằng 2 câu: “Mao Tôn Úc bị đòn hàng thịt / Hành phương Nam, Trưởng Thượng ra tay”; hay Chương 13 là “Mao Tôn Úc ngẩn ngơ bị lạc / Tiểu Đàm Linh bất chợt thoát y”…
Quả là lâu rồi, trên văn đàn mới có một cuốn sách lạ và vui như thế! Qua 4 câu thơ “dẫn chuyện”, đã rõ Mao Tôn Úc là một nhân vật chính của tiểu thuyết. Theo tác giả thì ông ta là chít nội của Mao Tôn Cương - người có tài bình luận văn chương từ đời nhà Thanh, vì “không giữ được mồm miệng, chê văn người ta” nên có lần bị đánh liệt giường, phải lánh sang thành Thăng Long, đất Đại Việt… Thế là rành rành “chuyện Kổ”, nhưng ngay trong Chương 1, Mao Tôn Úc đang giả làm hành khất kiếm ăn lại thấy quán “Trần Nhương chấm com”! Chủ quán chính là tác giả cuốn tiểu thuyết này, tháng 12/2016 vừa kỷ niệm tròn 10 năm lập “Con Web” với 25 triệu lượt người truy cập; “lão ta” không cần thay tên đổi họ kiểu “hư cấu”, tự xưng là “Nhương tác nghiệp, vốn là văn nhân có tài thi họa…”, nên cũng rành rành là “chuyện Kim” hôm nay. Chỉ một chi tiết Mao Tôn Úc đói mờ mắt, không biết tiếng Việt, đọc thành quán “Trần Dương chấm cơm”, nghĩ quán này bán món tái dê ăn với cơm, nên mò vào, đã vui rồi!...

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

NGUYỄN TRỌNG TẠO, MỘT CÂY SI VỚI MỘT CÂY BỒ ĐỀ


Nguyễn Đức Tùng






Chúng ta đi tìm trong thơ tiếng nói của chính mình. Chúng ta nói trong những ước thúc chặt chẽ của ngôn ngữ và âm nhạc. Chúng ta nói chúng một cách tự do.
Khi chuyển hướng vào thời kỳ sau chiến tranh, những năm tám mươi, Nguyễn Trọng Tạo đi tìm tiếng nói ấy. Vang lên từ một thế giới không ổn định, mà biến động, đầy những ráp nối của hy vọng và tuyệt vọng, của trữ tình và thế sự.
không có số đo chuẩn mực cho tình yêu buồn thương thù hận
anh viết văn làm thơ theo chuẩn mực nào đây
Anh nổi tiếng là người phóng khoáng, thích vui chơi, nhẹ nhõm, nhưng trong thơ, anh cẩn trọng và sắc bén. Chống lại suy đồi của một xã hội xuống dốc, không một nhà thơ có lương tâm nào còn có thể viết mãi một loại thơ hiền lành lãng mạn như tiền chiến, hay có chất lý tưởng như trong chiến tranh. Nhiều bài thơ của anh ghi dấu ấn kêu gọi, tố cáo, xung đột, chứa đựng sự bùng vỡ.

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

MONG LẮM LỜI NÓI THẬT TRONG MỘT "NGÀY NÓI DỐI"


Bùi Hoàng Tám



 (Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Ngày Cá tháng tư (1/4) có nguồn gốc từ phương Tây, xuất hiện khoảng những năm cuối của thế kỉ 14. Đây được coi là ngày nói đùa, ngày hội vui vẻ của những người vốn có đầu óc tinh nghịch và hài hước. Ở một số quốc gia, người ta thường hay tạo ra những tin đồn để đùa giỡn với nhau.
Không rõ thời điểm du nhập vào Việt Nam nhưng từ nhiều năm nay, nó khá phổ biến, được coi là “Ngày nói dối”.

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

SAO LẠI THẾ ?


Trần Nhương



Truyện ngắn



Cơ quan tôi như có một trận động đất khiến mọi người đều kinh hoàng. Từng tốp từng tốp thì thầm bàn tán và ai cũng như người mất hồn.
Duyên do là cô y tá nỏ mồm được sếp sai đi lấy kết quả khám sức khỏe định kì của ông. Chuyện tầy đình mà cô ta lại thì thầm với cô lao công, từ cô lao công loang ra cả cơ quan. Nếu là người khôn ngoan thì cô y tá giấu nhẹm cái kết quả kia, bí mật gặp sếp thì có khi được lộc to bố tướng. Đằng này thì cô lại thắc mắc hỏi mọi người rằng “Sao lại thế ?”. Thật tình vì cô quá yêu mến thủ trưởng, quá tin thủ trưởng của mình vốn nghiêm như cái cột điện đường dây Bắc Nam. Làm gì có chuyện ấy, có tên nào ác ý với sếp chứ chả chơi. Đã lâu cô biết rất rõ sếp mình cẩn thận thế nào, sạch sẽ thế nào, không thể có chuyện lây nhiễm cái thứ của nợ ấy.
Các bạn có biết cái kết quả chết người ấy là gì không. Kết luận của bệnh viện điều trị cán bộ cao cấp rằng sếp tôi bị HIV. Ở cái nước mình thứ bệnh này bao giờ cũng kèm theo sự ăn chơi sa đọa, quan hệ nhăng nhít, gái gú tùm lum gì đó. Kết luận ấy là của sếp tôi một người kiêng khem, cẩn trọng, không ăn chơi lăng loàn thì vừa lạ lùng vừa kinh hoàng có khác nào thày tiểu chửa hoang.
Anh em trong cơ quan túm năm tụm ba mỗi anh một chuyện kể về sự cẩn trọng, sạch sẽ của sếp. Anh chàng Kỳ ở ban Tổng hợp nói như đinh đóng cột rằng cóc phải thế, có chuyện nhầm lẫn gì đây. Các ông có nhớ chuyện trên Sơn La kết luận mấy anh cán bộ bị ết. Tức quá mấy chàng phi về Hà Nội kiểm tra thì cho kết quả âm tính. Thế là chuyện tùm lum kiện cáo làm hại danh dự mà báo chí làm ỏm tỏi một thời. Rồi anh chàng Kỳ thuật lại một chuyến đi công tác với sếp.

ĐẾ CỦA TƯỢNG

Dạ Ngân


Được tin bà Nguyễn Thị Xuân Lan (vợ cố học giả Nguyễn Kiến Giang) đã từ trần lúc 22h15 ngày 19.3 (22.2 âm lịch) tại nhà riêng. Lễ viếng từ 10h đến 11h30, thứ 5 ngày 23.3 (26.2 âm lịch) tại Nhà tang lễ thành phố (địa chỉ 125 Phùng Hưng, Hà Nội). Người Đô Thị Online thành kính chia buồn cùng tang quyến.

Bà Nguyễn Thị Xuân Lan từng làm việc trong hệ thống chính quyền cách mạng từ năm 1950 và nghỉ hưu năm 1985. Là đảng viên hơn 50 năm tuổi đảng, bà Xuân Lan luôn sát cánh bên người chồng mà bà trọn đời yêu quý, kính trọng, bất chấp những thăng trầm, hoạn nạn đã đến với ông và gia đình. Cả sáu người con của ông bà, dưới sự giáo dưỡng của gia đình mà bà là trụ cột, đều là những trí thức viên chức có uy tín đã và đang làm việc ở các lĩnh vực kiến trúc, sử học, kinh tế. Người con trai duy nhất của ông bà trong sáu người con là Tiến sĩ Nguyễn Quốc Tuấn - Viện trưởng Viện Nghiên cứu tôn giáo Viện Hàn lâm khoa học Việt Nam. Bà Nguyễn Thị Xuân Lan từng xuất hiện với tư cách nhân vật trong bài viết "Đế của tượng" của nhà văn Dạ Ngân, đăng tải trên Người Đô Thị số 53 (phát hành ngày 29.9.2016) Người Đô Thị Online xin giới thiệu lại cùng bạn đọc.
Chưa đầy một thế kỷ, đất nước đi qua ba cuộc chiến tranh, Hà Nội lưu giữ trong nó tầng tầng ký ức bi thương. Sẽ có người nói, thủ đô oai hùng chứ, ít ra cũng bi tráng chứ. Độ lùi thời gian cho phép người sau có chữ của thế hệ mình, bi thương, vì vậy có những tượng đài luôn cất ở phần đế của nó những số phận câm.
“Miền Bắc thiên đường của các con tôi”, “Hà Nội niềm tin và hy vọng”, thơ ca trẩy hội ấy phủ dụ tôi suốt những năm tháng chiến tranh với Mỹ và sau đó. Thú thật, không được truyền cảm hứng ấy, chắc tôi đã không đi trót con đường mà ba tôi thời Việt Minh đã chọn.
Bà Xuân Lan sinh năm 1929, từng làm việc ở bộ phận y tế thuộc Ty công an Quảng Bình; kế toán Tổng công ty bách hóa Hà nội... Trước khi nghỉ hưu, bà có vài chục năm làm
chủ tịch công đoàn Tổng công ty lâm sản Việt Nam. Ảnh TLGĐ

Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

14 LẦN XÂM LƯỢC NƯỚC VIỆT CỦA GIẶC PHƯƠNG BẮC

Theo reds


Không kể những cuộc xâm lấn nhỏ, đã có 14 lần các triều đại phương Bắc xua đại quân xâm lược toàn diện nước Việt.
1. Cuộc xâm lược của nhà Ân
Theo sách vở Trung Hoa, năm 1218 TCN, Ân Cao Tôn đã đánh Quỷ Phương, vùng Đồng Đình. Ân Cao Tôn đóng quân tại đất Kinh, phía tả ngạn sông Dương Tử. Sau 3 năm, Ân Cao Tôn ‘không thắng’. [Nhà Ân còn được gọi là Nhà Hậu Thương].
.
Theo Truyền kỳ Phù Đổng của Việt Lạc, Ân Cao Tôn đã xâm lấn nước ta ba năm và đã bị đánh bại.
Như thế, theo Truyền kỳ Phù Đổng, cách đây 3200 năm, dân Việt Lạc đã là một quốc gia vững mạnh. Nước nầy đã có tổ chức chặt chẽ, có vua quan, có làng xã, có cúng tế, có lúa gạo, có vải áo, có lũy tre… đã đúc được ngựa sắt, roi sắt, đã có tinh thần dân tộc cao độ… và, theo sách vở Trung Hoa, đã chiến thắng giặc Ân vào thời kỳ hùng mạnh nhất của chúng.
[Vào thời kỳ nầy, tộc Hoa chưa thành hình. Phải hơn 100 năm sau, bộ lạc Chu mới gom góp các bộ lạc du mục khác ở vùng Thiểm Tây, và thành lập Nhà Chu. Từ đó, tộc Hoa mới thành hình và phát triển].
2. Cuộc xâm lược của nhà Tần
Năm 214 TCN, Tần Thủy Hoàng, vị vua đầu tiên của Trung Hoa, sai tướng Đồ Thư kéo 50 vạn quân xâm lăng vùng đất Việt Lạc. Nay thuộc tỉnh Hồ Nam, Quảng Tây, Quảng Đông. Đây là đoàn quân tinh nhuệ vừa giúp Tần Thủy Hoàng đánh chiếm sáu nước và thành lập nước Trung Hoa.

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

GẠC MA 1988: GỌI ĐÚNG TÊN "CUỘC CHIẾN XÂM LƯỢC CỦA TRUNG QUỐC"


Baodatviet

(Quan hệ quốc tế) - Cuộc chiến bảo vệ Gạc Ma của hải quân Việt Nam được khẳng định là một thiên anh hùng chống quân Trung Quốc xâm lược, bảo vệ chủ quyền đất nước.

  • “Vòng tròn bất tử” bảo vệ chủ quyền trên đá Gạc Ma

Về phía Trung Quốc, sau khi chiếm hàng loạt bãi đá, vào đầu tháng 3-1988, chúng đã huy động lực lượng của hai hạm đội tiếp tục mở rộng lấn chiếm, tăng số tàu chiến từ 9 lên 12 tàu gồm 1 tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ pháo, 2 tàu đổ bộ, 3 tàu vận tải hỗ trợ LSM, tàu kéo và 1 xuồng đổ bộ lớn.
Trong khi đó, chúng ta chỉ có vài tàu vận tải và vận tải đổ bộ, không có pháo hạm, trên tàu đều chỉ mang lương thực, xi măng cốt thép và các cột bê tông đúc sẵn, chỉ có một số loại vũ khí cá nhân ít ỏi như tiểu liên AK, súng chống tăng B-40, B-41…
Trước khi đi, tất cả các chiến sĩ trên tàu, chủ yếu chỉ là công binh, đều được quán triệt là không nổ súng trước, nhằm tránh việc Bắc Kinh vu vạ là Việt Nam nổ súng tấn công khiêu khích trước. Mặc dù như thế nhưng quân xâm lược dã man đã đổi trắng thay đen, vu cáo tàu vận tải Việt Nam tấn công tàu chiến của họ!!!
Khi tàu ta thả neo ở Gạc Ma và Cô Lin chiều 13-3, 3 tàu Trung Quốc bắt đầu di chuyển đội hình áp sát đảo. Bên ta dùng xuồng vận tải chở vật liệu xây dựng xuống đảo, đồng thời một nhóm chiến sĩ gồm Trung úy Trần Văn Phương và 4 đồng chí khác nhận lệnh vào đảo cắm cờ Tổ quốc khẳng định chủ quyền.
Sáng sớm ngày 14-3, khi tổ cắm cờ và giữ cờ gồm 5 người, do Trung úy Trần Văn Phương chỉ huy, cùng với khoảng 20 chiến sĩ công binh đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ 4 tàu Trung Quốc chạy đến. Một tàu đậu ở xa, còn 3 tàu áp sát đảo, cách chừng 300m.
6h30 ngày 14-3, Trung Quốc thả xuồng máy chuyển khoảng 50 tên lính mang vũ khí lên Gạc Ma. Chúng bao vây theo thế vòng cung men theo bãi san hô, có chỗ, hai bên cách nhau chỉ chừng một mét. Các chiến sĩ hải quân Việt Nam đứng thành vòng tròn bảo vệ lá cờ Tổ quốc.
Sau một hồi giằng co và uy hiếp tinh thần nhưng không uy hiếp được những chiến sĩ công binh chỉ có tay không và xà beng, cuốc xẻng, tên sĩ quan chỉ huy của Trung Quốc bắn súng chỉ thiên phát lệnh cho binh lính, rồi chĩa thẳng vào bụng Trung úy Phương bóp cò.
Gac Ma-1988: Goi dung ten 'cuoc chien xam luoc cua Trung Quoc'
Pháo 37mm trên tàu chiến Trung Quốc bắn thẳng vào bộ đội công binh Việt Nam trên biển
Anh ngã xuống nhưng tay vẫn giữ chặt cán cờ tổ quốc và hô to hô: "Thà hi sinh chứ không chịu mất đảo, hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân".