Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

NHÀ VĂN NGUYỄN KHẮC PHỤC VÀ ... "NKP GỬI LẠI"


Dương Đức Quảng


Tôi viết những dòng này như để trải lòng mình trước một tin dữ về một căn bệnh hiểm nghèo đang đến với một người bạn của mình: Ung thư phổi! Người bạn ấy là nhà văn Nguyễn Khắc Phục, một người tôi thân quý từ hơn bốn mươi năm trước.
.
Ba lần mặc váy hoa lên bàn mổ
.
Hôm ấy, nhà báo Lê Đức Hùng từ Đà Nẵng ra Hà Nội điện mời tôi cùng ăn sáng để bàn việc in tập thơ của Phan Duy Nhân do anh và một số anh em thân hữu ở Đà Nẵng chủ trương. Tôi và Hùng quen biết nhau từ năm 1974, khi tôi là phóng viên của Thông tấn xã Giải phóng Quảng Đà, còn Hùng đang học trung học ở trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng, tham gia phong trào đấu tranh chống Mỹ-Thiệu bị lộ phải ra căn cứ cùng một số bạn bè khác. Chúng tôi gặp nhau tại xã Xuyên Trà thuộc huyện Duy Xuyên trong lần tôi và Nguyễn Khắc Phục, một nhà văn trẻ từ Hội Văn nghệ Giải phóng Khu V xuống Quảng Đà cùng về công tác tại Ban Mặt trận Thành phố đang đóng tại đây. Hùng rất vui vì được gặp hai nhà văn, nhà báo mà Hùng biết tên qua bài thơ "Thành phố rôc-két, thành phố tâm hồn du kích" của Nguyễn Khắc Phục và "Gửi dòng sông thân yêu" của tôi. Hai bài thơ này Hùng chép từ tạp chí "Văn nghệ Giải phóng" Trung Trung bộ vào sổ tay của mình. Lần gặp nhau ấy có cả Phan Duy Nhân, một "thủ lĩnh" phong trào đấu tranh chống Mỹ-Thiệu của phật giáo và học sinh sinh viên Đà nẵng, là Ủy viên Thường vụ của Ban lãnh đạo "Lực lượng Nhân dân Tranh thủ Cách mạng" trong cuộc đấu tranh nổi dậy làm chủ thành phố Đà Nẵng 76 ngày đêm năm 1966, một cựu tù nhân Côn Đảo mới được chính quyền Sài Gòn trao trả sau Hiệp định Paris năm 1973 về Việt Nam. Ra Hà Nội lần này Hùng muốn mời tôi và Nguyễn Khắc Phục viết bài về Phan Duy Nhân và thơ của Phan Duy Nhân để in vào tập thơ sắp xuất bản. Đó như một món quà chứa đựng tình cảm của bạn bè thân hữu tặng anh Phan Duy Nhân, tức Nguyễn Chính, nguyên Quyền Trưởng ban Tôn Giáo Chính phủ, hiện đang nằm một chỗ sau lần mổ tim và mới bị xuất huyết não. Lê Đức Hùng hỏi tôi:
- Lâu nay anh có hay gặp anh Phục không? Bữa trước em mời anh Phục viết bài cho tập thơ của anh Phan Duy Nhân, anh Phục nhận lời, nhưng hôm qua gọi điện anh ấy nói đang nằm trong Viện 103, mệt lắm, chắc khó viết được.

KẾ SÁCH LÀM GIẦU

Tranh Trương Tuần

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

XÃ MÌNH CHƠI QUẢ TƯỢNG ĐÀI !


Mạc Văn Trang



Hôm nay ông Hùng Phó Chủ tịch xã Đại Phát khánh thành ngôi nhà 5 tầng, vừa xây trên phần đất giãn dân. Khách đến ăn mừng tân gia nhộn nhịp suốt cả ngày. Mấy đồng chí Thường vụ Đảng ủy xã bận họp, chiều tà mới đến. Gia chủ đã dành một bàn cỗ thịnh soạn trên lầu 2, có phòng lạnh mát mẻ...
Tửu nhập, ngôn xuất. Lại toàn các đồng chí chí cốt với nhau nên đủ thứ chuyện rôm rả. Nhưng cuối cùng lại xoay về chuyện tìm kiếm dự án.
Chủ tịch bảo: Này các cậu, năm tới xem kiếm được cái dự án gì, không thì treo niêu à?
Trưởng ban Mặt trận: Khó đấy nhỉ! Điện, đường, trường, trạm, nghĩa trang liệt sĩ, trụ sở ... đủ cả rồi. Đình, chùa, nghĩa trang nhân dân ... thì các thôn nó quản lý.
Bí thư Đảng ủy: Dự án gì phải kều được ngân sách, xã hội hóa một phần, chứ toàn xã hội hóa, dân kêu lắm rồi. Làm như cái Trạm xá vừa rồi là được, nhà nước 7, dân 3...
Trưởng Công an xã: Báo cáo các anh, cái khoản cho khai thác cát trên sông, nộp ngân sách địa phương, năm tới cũng khó khăn lắm. Phần thì cát cũng vãn, phần thì xói lở đất ven bờ ngày càng lớn quá... Dân phản ứng mạnh là mình dẹp cũng khó. Lại còn cái thằng xã Đại Lộc phía hạ, Đại Cường phía thượng, cũng to mồm đòi ăn chia...

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

HOA KÌ NHIỀU CÁI DỞ HƠI !


Quách Liêu

Tôi qua Mỹ thăm con, tận mục sở thị, có vài nhận xét, xin thưa cùng bạn đọc.

1/ Người Mỹ thầm lặng:

Đi Mỹ, tôi không thấy loa phường, tại các ngã tư lớn ở các thành phố cũng không có loa hướng dẫn giao thông, và gần như không nghe tiếng còi xe. Quán xá không “zô zô” hoặc phát ra một âm thanh tương tự nào khác, chỉ thấy lào xào, họ nói nhỏ để người bên cạnh đủ nghe. Trong cái sự thiếu thốn và kìm nén ấy, họ vẫn niềm nở, tươi cười mới lạ.

2/ Phàm ăn, mất vệ sinh, hay đau bụng:

Đi đâu tôi cũng thấy họ luôn mồm nói về những món ăn như “Thanh cừu” (chắc là còn thanh dê nữa), “Sò ri”(chắc là còn sò huyết nữa). Không ít người vừa đi vừa cầm trên tay một cốc cà phê cắm cái ống hút, vừa đi vừa mút, tệ hơn là lắm người cứ vục mồm vào vòi nước công cộng bên đường tu luôn nước lã vào bụng, chẳng vệ sinh gì cả. Tệ nhất là họ hay dắt chó đi chơi, tay lăm lăm một cái túi ni lông, chỉ chờ cưng ị ra là bốc rồi buộc lại bỏ vào thùng rác, khiếp! Vì những thói như vậy nên họ hay đau bụng thì phải. Để giải quyết vấn nạn này, đâu đâu cũng có nhà vệ sinh công cộng, thậm chí trong rừng cũng đặt rất nhiều nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh của họ to đoành, nước, giấy dùng thả phanh, Tào Tháo đuổi mấy vẫn giải quyết được đầu ra. Tôi đã từng sang Trung Quốc,về phương diện nhà vệ sinh công cộng mà nói thì đến tết Cônggô Tầu vẫn cứ là hít khói cho Mỹ! Cũng vì vậy Mỹ nó cóc sợ Tầu.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

NHÂN CHỨNG GẠC MA VÀ HƠN 3 NĂM TRONG NHÀ TÙ TRUNG QUỐC

Bài, ảnh: Trung Hiếu

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

NGÔI ĐỀN Ở CHÂN TRỜI, PHẠM TIẾN DUẬT ĐANG ĐỢI MỘT CON TÊ GIAC...


Phạm Tiến Duật


TNc: Lòng buồn nặng trĩu khi tôi cho chùm bài này lên trang nhà. Không ngờ những dự báo của Phạm Tiến Duật cách đây 10 năm lại là sự thật sao? Nguyễn Khắc Phục bị bệnh trọng đang điều trị tại Viện 103. Chúng tôi đang chuẩn bị gấp để xuất bản tiểu thuyết Hỗn độn của Phục với gần 1000 trang. Cầu mong Nguyễn Khắc Phục vượt qua vận hạn này...

Lời dẫn của nhóm Người Đồng Cảnh- Cách đây đúng 10 năm ( tháng 7 năm 2005), tự nhiên tự lành, chả ai trêu chọc gì cả, nhà thơ Phạm Tiết Duật viết bài thơ "Hỏa thiêu cho một người đang sống" tặng Nguyễn Khắc Phục. Rồi nhà thơ hăng hái viết luôn một bài về tiểu thuyết "Ngôi đền' của bạn ( NKP) vừa in. Chưa hết, nhà thơ còn yêu cầu Nguyễn Khắc Phục cung cấp dữ liệu, thông tin, lý lịch sáng tác, tiểu sử nghệ thuật của mình, đồng thời tham gia biên tập bài tiểu luận "NGUYỄN KHẮC PHỤC - TỪ KỊCH ĐẾN TIỂU THUYẾT, TỪ ÂM HƯỞNG ANH HÙNG VÀ CẢM HỨNG LỊCH SỬ ĐẾN “CÔNG ÁN ĐẠO ĐỨC” VÀ CUỘC HỎA THIÊU NHỮNG ẢO TƯỞNG CÙNG SỰ NỬA VỜI"... Cả nhóm chẳng ai ngạc nhiên, chỉ hơi lạ khi nhà thơ chọn cái tên NGƯỜI ĐỒNG CẢNH cho cả nhóm làm tên tác giả bài tiểu luận này...
Và 10 năm sau, cả nhóm mới ngã ngửa người khi hiểu ra những gì nhà thơ muốn báo trước:
* Tháng 7 năm 2007, Phạm Tiến Duật nằm tại Quân y viện 108, điều trị ung thư phổi, tế bào ác tính đã di căn lên não, ngày 4 tháng 12 cùng năm thì từ trần
* Tháng 7 năm 2015, Nguyễn Khắc Phục nằm tại Quân y viện 103, cũng ung thư phổi, tế bào ác tính hình như chưa di căn, do vậy chưa có "vĩ thanh"
* Từ tháng 8 đến tháng 11 năm 2007, nhóm bạn Trần Nhương, Vũ Cao Phan, Nguyễn Khắc Phục lo bản thảo "Phạm Tiết Duật - Thơ và trường ca", thủ tục in ấn, mise sách, bìa do họa sỹ Hữu Thanh trình bầy, kinh phí in sách chủ yếu do Tiến sỹ Nguyễn Quang A hỗ trợ, phần còn lại do anh em, bạn đọc xa gần hâm mộ thơ Phạm Tiết Duật gửi về. Cuối cùng tuyển tập Phạm Tiết Duật - Thơ và trường ca đã kịp công bố trước khi nhà thơ từ giã cõi đời