Thứ Năm, 10 tháng 5, 2018

VÌ SAO TÔI CHỌN THƠ TRẦN VÀNG SAO?


Nguyễn Khắc Phê



Kết quả hình ảnh cho trần vàNG SAO
(Xung quanh bài thơ “Người đàn ông 43 tuổi nói về mình”(*) )
Lời dẫn: Nhà thơ Trần Vàng Sao đã qua đời chiều 9/5. Báo "Tuổi trẻ" đã có bài của Minh Tự; Báo “Người Lao động” đã nhờ tôi viết bài và đã đăng sáng nay. Dưới đây, NKP đưa lại bài viết từ… 30 năm trước và vừa được in lại trong Tự truyện “Số phận không định trước”, như là một nén hương tiễn bạn lên cõi “vàng sao”…
… Trước hết, xin nói chuyện “bếp núc” trong toà soạn một chút. Vì Tổng biên tập Tô Nhuận Vỹ đi vắng, tôi là người chịu trách nhiệm chính trong việc đưa bài thơ ấy lên báo. (Nên chăng, trong mọi chuyện cần minh bạch như thế, chứ đại từ số nhiều “chúng tôi” rất dễ thành nơi ẩn nấp để trốn trách nhiệm.) Cần nói rõ việc này, vì có bạn cho là nhờ có người thân quen hợp “rơ” trong toà soạn, nên Trần Vàng Sao mới được “lăng-xê” như thế. Thoạt đầu, những trang ấy, Thư ký Toà soạn định bố trí đoạn trích “Trường ca Hoà Bình” của Ngô Kha. Tôi thấy không hợp, vì số 32 kỷ niệm 5 năm “Sông Hương”, tiến tới Đại hội Văn nghệ, cần chọn tác giả có bản sắc gắn với hai sự kiện ấy. Và tôi đề nghị chọn Trần Vàng Sao. Mặc dù tôi không thân anh, chưa ngồi uống với anh một ly cà phê hay một chén rượu nào. Cũng xin nói thật, nếu theo ý riêng, tôi không thật thích kiểu thơ của Trần Vàng Sao. Vậy mà tôi lại chọn thơ anh. Để giải thích cái nghịch lý ấy, xin đưa một việc để so sánh, tuy không khỏi khập khiễng: Tôi không thích ăn ớt và canh mướp đắng, nhưng mời bạn bè một bữa cơm tại Huế, vẫn muốn có hai thức ấy trên bàn.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

TRIỂN LÃM TRANH “THI HỨNG III” CỦA TÁC GIẢ TRẦN NHƯƠNG


Cầm Sơn


Ngày 28 tháng 4 năm 2018, tại Nhà Triển lãm Hội Mý Thuật Việt Nam số 16 Ngô Quyền quận Hoàn Kiếm thành phố Hà Nội. Hội Mỹ Thuật Việt Nam phối hợp với Hội Nhà văn Việt Nam và tác giả đã tổ chức Lễ cắt băng Khai mạc Triển lãm Tranh mang tên chủ đề “Thi hứng III” của Nhà thơ, họa sĩ Trần Nhương. Triển lãm sẽ kéo dài đến ngày 12 tháng 5 năm 2018.
Đến dự buổi khai mạc Triển lãm tranh gồm có:
- Họa sĩ Lương Xuân Đoàn – Phó chủ tịch Thường trực Hội Mỹ Thuật Việt Nam.
- Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, Giám đốc Nhà Xuất bản hội Nhà văn.
- Nhà thơ Trần Đăng Khoa – Phó chủ tịch Thường trực Hội Nhà văn Việt Nam.
- Nhiều họa sĩ trong Thường trực Hội Mỹ Thuật Việt Nam, nhiều nhà văn, nhà thơ, đạo diễn, họa sĩ, quay phim, nhiếp ảnh gia cùng gia đình và bè bạn của nhà thơ, họa sĩ Trần Nhương.
Khoảng thời gian trước lúc Lễ Khai mạc diễn ra, nhiều bạn bè của Nhà thơ, họa sĩ Trần Nhương đã đến tặng hoa, xem tranh và chụp ảnh lưu niệm với tác giả. Người đến dự quá đông, khán phòng kín chật người nên nhiều người sau khi xem tranh đã đi ra đứng phía ngoài trước cửa ra vào ngôi nhà số 16 Ngô Quyền.
Triển lãm lần này có chủ đề là “Thi hứng III” bởi trước đó, tác giả đã cho tổ chức Triển lãm “Thi hứng I” vào năm 1998 và “Thi hứng II” vào năm 2003 cùng ở địa điểm Nhà Triển lãm Hội Mý Thuật Việt Nam số 16 Ngô Quyền Hà Nội.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

TRANH TRẦN NHƯƠNG


Họa sĩ Lê Thanh Minh




TNc: Họa sĩ Lê Thanh Minh đến xem tranh của tôi trước khi khai mạc triển lãm vào 28/4 này tại 16 Ngô Quyền, ông viết đôi lời nhận xét. Một họa sĩ có nghề nói về tranh của một người chơi "lấn sân" thật hay, ông có ưu ái tôi chăng nhưng thật xúc động về sự chân thành của ông. Xin giới thiệu cùng bạn đọc.


Hơn 30 năm về trước tôi gặp Trần Nhương ở Matxcova. Anh là nhà thơ. Biết vậy. Cũng bình thường như bao người bạn thơ khác của tôi. Tôi không biết anh viết thơ vào lúc nào. Cho đến lúc này trong tay tôi có duy nhất một tập thơ anh tặng tôi gần 10 năm sau đó. Trần Nhương còn viết văn xuôi. Vì lý do gì đấy cho đến nay tôi chưa cầm trên tay một tập sách nào của anh. Hay hay dở tôi không có ý định bàn ở đây. Điều không bình thường ở Trần Nhương chính là ở tư cách họa sĩ.
Nhà văn vẽ tranh. Điều tưởng như mới mẻ này cũng không làm tôi ngạc nhiên. Nhiều người bạn viết văn khác của tôi cũng vẽ tranh, như Đỗ Chu, Vũ Xuân Hương, Nguyễn Đình Chính, Nguyễn Quang Thiều... Cái làm tôi ngạc nhiên chính là những điều "zích zắc" nằm trong những bức tranh của anh. Cái hiện thực cuộc sống hiện hữu quanh ta được Trần Nhương "miêu tả" thật khác thường. Không phải cái ta nhìn thấy mà là cái trong tâm tưởng. Không phải cái ta đang nhìn hôm nay mà là cái đã từng hiện hữu trong quá khứ. Đây đó trong tranh của anh hiện ra một vài đường cong thẩm mỹ. Nó không hiện thực mà nó là cõi mơ. Giấc mơ của Trần Nhương. Nhìn tranh của anh ta không nghĩ anh từng là người lính. Tranh của anh lả lơi, bỡn cợt người xem. Nó khác với cái ta hình dung về người lính. Tôi không đi tìm lời giải cho sự bỡn cợt đó. Nhưng tôi biết. Nếu không trải qua chiến tranh, đau thương, mất mát ta sẽ không bao giờ biết trân quý những gì đang có. 

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

KÍNH MỜI ĐỒNG NGHIỆP VÀ BẠN ĐỌC ĐẾN DỰ KHAI MẠC TRIỂN LÃM TRANH CỦA TRẦN NHƯƠNG


Trần Nhương
Thứ tư ngày 18 tháng 4 năm 2018 8:47 AM



TNc: Đây là cuộc triển lãm tranh lần thứ 3 của Trần Nhương mang tên THI HỨNG III. Lễ khai mạc vào hồi 16 h ngày 28/4/2018 tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền, Hà Nội. Triển lãm từ 28/4 đến 7/5/2018. Kính mời các bạn đến xem tranh. Rất hân hạnh được đón tiếp !
Các tin khác

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

HỘI ĐỀN HÙNG & 18 ĐỜI VUA HÙNG


Thái A



Kết quả hình ảnh cho Đền Hùng

TNc: Nhà giáo Thái A cho chúng ta một cách nhìn về Vua Hùng. Trang nhà đưa bài lên để cùng suy ngẫm và trao đổi.
Ngày 10 tháng 3 Âm lịch, ngày Hội Đền Hùng (Giỗ Tổ).
Nhìn cảnh biển người chen lấn nhau lên đền Lễ Tổ mà kinh! Không biết lòng người dân sùng kính Quốc Tổ thật hay bởi tâm lý mê tín thần linh là sức mạnh có thể dựa dẫm, đã thôi thúc lòng tham danh lợi,nên đến để cầu xin các Vua Hùng phù trợ ? Thực tình, đời tôi chưa bao giờ thấy người dân mê tín thần linh, ngẫu tượng một cách cuồng nhiệt như bây giờ! Chùa chiền, đền đài miếu mạo..., một thời theo chủ nghĩa vô thần Mác-Lê đã phá bỏ hoặc để cho đổ nát, chẳng ai đoái hoài. Nay tự nhiên lại ồ ạt "thi đua"xây dựng ở mọi nơi...để rồi người dân lại lũ lượt kéo nhau đi hết chùa nọ đến đền kia, nối nhau xì xụp lễ bái, khấn khứa, cầu xin...lợi lộc(!) Thật cám cảnh cho trình độ dân trí nước nhà! Tôi cũng không thể hiểu nổi những người trách nhiệm làm văn hóa có ý đồ đặc biệt gì mà biến các thứ lễ hội dân gian thành một hình thái quái đản như vậy?Hay đây là cách biến Dân thành một bầy cừu để dễ sai bảo? Hội Đền Hùng cũng chung một kiểu xô bồ mê tín dị đoan như vậy!
Nhân đây, lại xin nói thêm một chút về " 18 ĐỜI VUA HÙNG“. Những vị Quốc Tổ (họ HÙNG) được truyền tụng qua huyền sử, mà nay bỗng nhiên các "nhà Sử học lỗi lạc" nào đó "phát minh" ở đâu ra, chính xác đến mức rõ cả tuổi, tên cụ thể bằng từ Hán- Việt hẳn hoi (!) (Mà âm Hán Việt đọc chữ Nho, theo một công trình KH công phu, đáng tin cậy của cố GS Nguyễn Tài Cẩn, chỉ mới hình thành ở tiếng Việt từ thời Bắc thuộc (Đường-Tống) trở về sau. Còn chữ Hán mới được mượn dùng chính thức ở nước ta thì từ đời Lý. ) Mỗi vị vua Hùng còn sống thọ tới mấy trăm năm, có bao nhiêu con cháu...Quả là ”tài thật"(!)"Tài đến thế là cùng"(!) Các nhà ''K.H " phiạ giỏi hơn triệu triệu lần người xưa chứ chẳng đùa!Đúng là ''hậu sinh khả úy''(hay khả ố nhỉ ?)(!) Những "khoa học gia" đó không hiểu đã là "huyền sử" thì những con số cũng là''ước lệ" cả thôi. Những con số trong huyền sử chỉ mang khái niệm "biểu trưng" mà thôi. 

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018

HÀO SẢNG TRONG VỎ TRỨNG


Quả phụ Dạ Ngân



NHÂN GIỖ ĐẦU NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN, 7-2 ÂM LỊCH
Kết quả hình ảnh cho Nguyễn Quang Thân



(viết riêng cho Quán Văn số tháng 3/2018)
Có một khung trời xám. Bãi nhỏ, cát vàng, hoa sứ đục. Cả Chúa, cả Phật và không ít những oan khuất dạt từ biển về, xác được mang đi nhưng có thể hồn sẽ vật vờ ở lại. Hoang liêu một cách lý tưởng nhưng bức bối oán hờn, những con người nhạy cảm bước đi, không trào lộng thì trầm cảm và chết sao?
Thiếu phụ bước ra từ “Người đàn bà có con chó nhỏ” của Chekhov. Ba mươi tuổi, mảnh dẻ tóc nâu, hay tha thẩn mà không có con chó nhỏ. Gurov bốn mươi bảy tuổi tia ngay vẻ buồn buồn riêng tư của nàng. Tiếng sét thực sự giáng xuống khi mục sở thị thiếu phụ ân cần giúp cấp dưỡng chia cơm cho các mâm, một người, chao ơi một phẩm chất đàn bà sinh ra để làm vợ chứ không để làm người tình!
“Cô em mi-nhon miệt vườn đã viết những gì ta?” “Còn ông anh Bắc kỳ thì đã viết gì?” Lãng tử rách rưới bất cần sự rách rưới của mình, tặc lưỡi: “Chưa đọc nhau nhưng cần gì đọc nhau. Đi bơi đi, đọc nhau thích hơn đọc văn nhau chứ!”. Ai đó đùa góp: “Đúng, chỉ mỗi quần bơi thì dễ đọc nhau hơn!” Nhưng cô em miệt vườn mù bơi, vậy là leo núi, trèo hải đăng, ra tượng Chúa và dắt xe đạp bách bộ Bãi Dâu cho nhiều thời giờ tâm sự. “Sao ở Bắc người ngồi sau xe đạp phải chạy phóng theo còn ở trong Nam thì cả hai lên xe chậm rãi, đàng hoàng?” Bắt đầu chuyện gì cũng Bắc khác Nam khác, anh em mình chung trận tuyến mà như hai thế giới vậy kìa? “Không phải hai thế giới mà là hai nước em ơi!” Một con người sục sôi, mỗi giờ, mỗi ngày, nghĩ ngợi, phát ngôn, vẫy vùng, khám phá.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

ĐỌC "CHUYỆN LÍNH TÂY NAM"



Hoàng Tuấn Công
Thứ tư ngày 21 tháng 3 năm 2018 7:41 PM

Kết quả hình ảnh cho Chuyện lính Tây Nam


Tôi là người lính bộ binh, tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam,…Bốn năm đầy hy sinh gian khổ, với rất nhiều bạn bè đồng đội tôi đã không trở về…Chính họ đã nhắc tôi kể lại câu chuyện Tây Nam này, dù tôi không phải là nhà văn, nhà báo (…) Cũng bởi ngại ngần chưa dám nhờ ai, nên tôi tự mình viết luôn lời tựa cho cuốn sách này, như một người lính được lệnh bước lên dưới quân kỳ, tự giới thiệu mình trước mặt hàng quân… 

Tôi đã lập tức bị cuốn hút và phấn khích ngay từ trang đầu tiên, cũng là lời tựa ngắn gọn, giản dị mà đầy kiêu hãnh của chính tác giả. Và dù đã được biết đến “Chuyện lính Tây Nam” qua lời giới thiệu ấn tượng của Nhà báo Trương Huy San, từng nghe chuyện những người lính từ chiến trường Campuchia trở về, nhưng những dòng hồi ức của Trung Sỹ vẫn đem đến cho tôi bao nhiêu bất ngờ và cảm xúc.


Hồi hộp theo chân chàng lính trẻ bước vào cuộc chiến với “tiếng chó sủa ong óc lúc xóm gần, lúc làng xa như có động vì quân cảnh đuổi bắt lính trốn”trong đêm “Chủ nhật cuối cùng” trên đất Bắc; lên “Chuyến tàu quân sự”; tập kết ở “Trảng Lớn-Tây Ninh”, pháo Kh’me Đỏ bên kia biên giới nã sang tận bên này. Lửa cháy rực trời…

VÌ SAO TÔI CHỌN THƠ TRẦN VÀNG SAO?

Nguyễn Khắc Phê (Xung quanh bài thơ “Người đàn ông 43 tuổi nói về mình”(*) ) Lời dẫn: Nhà thơ Trần Vàng Sao đã qua đời c...